Bầu không khí trong xe trở nên nặng nề.
Tần Mộc Ngữ ngồi xuống, tóc rơi lả tả trên vai, nhẹ giọng nói khẽ: “Anh lần này là gạt chị ấy mang tôi đến đây có đúng không? Anh không sợ chị ấy biết rồi lại xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn sao? Một lần tự tử, tiếp theo thật không biết sẽ là cái gì.”
Xe chạy đang trên cầu, Thượng Quan Hạo đột ngột rẽ khỏi làn đường, đi tới phía bên cạnh.
Xe dừng lại.
Tần Mộc Ngữ bị hành động của hắn làm cho ngạc nhiên: “Anh không đi sao?”
Thượng Quan Hạo mím môi không nói gì, tùy tiện tắt máy, không để ý đến nàng, xuống xe đi tới bên tay vịn trên cầu.
Bóng đêm cô quạnh, dáng người hắn cao ngất lãnh ngạo, nhìn một khoảng trầm mặc phía trước, trên mặt sông có điểm chút ánh sáng, là ánh đèn trên thuyền đi ngang qua lại.
Làn đường bên cạnh xe cộ lao nhanh đi ngang qua, Tần Mộc Ngữ ở trong xe ngập ngừng một chút, cũng xuống xe đi tới.
“Muốn biết tôi vì sao lại cùng Cẩn Lan ở cùng một chỗ không?” Hắn đột nhiên hỏi.
“Không phải anh làm việc ở Tần thị rồi cùng với chị tôi qua lại sao?” Nàng nhớ lại hai người trước kia ở bên nhau thật đơn giản mà lại lãng mạn.
“Lúc tôi 15 tuổi gia cảnh sa sút, công ty phá sản phải bán hết của cải để trả khoản nợ khổng lồ, căn nhà đáng lý ra để mở rộng sản xuất trong một đêm đột nhiên bị phóng hỏa, bố mẹ tôi vẫn còn ở trong đó...” Hắn nhàn nhạt nói, biểu tình lãnh đạm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530446/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.