Hạo...
Hạo làm sao anh có thể đối với em như vậy...
Tần Cẩn Lan thất thần chán nản, vừa nghĩ đến hai người họ hoàn toàn trốn đi đến chỗ kia thân mật với nhau, mọi thứ trong đầu nàng đều ông ông, điện thoại rơi xuống trên sàn cũng không phát hiện ra.
“Tần tiểu thư, không có việc gì chứ?” Người trợ lý nhìn qua gương chiếu hậu lo lắng hỏi thăm.
“Nhanh lên...” Trong miệng Tần Cẩn Lan phun ra hai chữ, trong ánh mắt tràn đầy oán hận, nhìn về phía trước rống lên “Tôi nói là anh nhanh lên! Đến sân bay nhanh! Anh nhìn tôi làm gì!”
Người trợ lý sợ tới mức tay nắm chặt vô lăng, thở mạnh cũng không dám, vội vàng tăng tốc, hướng sân bay mà lao nhanh.
Tần Cẩn Lan chán nản ngã vào phía sau, trong đầu tràn đầy hình ảnh ngày đó cô cắt cổ tay trong bồn tắm, máu và nước hòa tan với nhau, hắn đi vào rõ ràng là lo lắng vô cùng, rõ ràng là đau lòng sợ hãi! Thế nhưng vì cái gì trong chớp mắt lại thành ra thế này...
Tần Mộc Ngữ... Cô rốt cuộc được anh ấy giấu ở chỗ nào...
Hai người suy cho cùng đã làm gì!
************************************
Vết thương khâu năm mũi.
Tần Mộc Ngữ ở bên cạnh trơ mắt nhìn bác sĩ khâu lại, khuôn mặt trắng bệch không còn chút máu.
“Đã gây tê rồi, sẽ không đau, nếu em sợ thì không nên nhìn.” Thượng Quan Hạo hướng về phía nàng thản nhiên nói.
Tần Mộc Ngữ cắn môi, ánh mắt lấp lánh, quay mặt đi.
Áo sơ mi trắng của hắn dính đầy máu, giống như hoa hồng nở rộ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530447/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.