Không kịp suy nghĩ, ván bài đã bắt đầu.
Ván thứ nhất chia bài.
Đầu óc Tần Mộc Ngữ loạn lên mù tịt, cái gì cũng đều không hiểu, chỉ có thể nghe hắn ở bên tai giải thích, dựa theo quy tắc mà lật bài, lựa chọn theo hay không theo.
Hắn cũng không chỉ cho nàng, mà để cho nàng tự nghiền ngẫm lựa chọn.
“Nhanh một chút... Bọn họ đều đang đợi em.” Thượng Quan Hạo khe khẽ bên tai nàng nói ra.
Trên trán Tần Mộc Ngữ mồ hôi lấm tấm.
Đầu ngón tay khẽ đầy vể phía trước, nàng run giọng: “Theo.”
Một hồi xuống tới, sau một vòng chia bài. Tần Mộc Ngữ nhìn bài mình không hề có trình tự, run sợ, ngón tay nhỏ bé lật quân cuối cùng ra.
Thấy màu sắc quân bài ở dưới, nàng đã biết mình thua mất rồi.
Ván thứ nhất kết thúc, người thắng là một người đàn ông trung niên.
Thẻ bạc một trăm vạn, ở phía trước bị đẩy qua.
Ngón tay nhỏ yếu của Tần Mộc Ngữ đặt ở trên bàn, đôi mắt mơ hồ, giọng nói khổ sở van nài: “Tôi thực sự không thể chơi, anh đừng ép tôi chơi nữa có được không?”
Thượng Quan Hạo ôm nhẹ lấy nàng: “Em không phải không thể chơi, chỉ là sợ sệt. Tôi đã nói thua thì tính cho tôi, không sao cả.”
Tần Mộc Ngữ cắn môi, bị mùi vị tiền bạc ở trên bàn bức bách tới cực điểm, mồ hôi trong lòng bàn tay nàng vã ra. Ván thứ hai rồi lại ván thứ ba.
Tiếp tục đặt cược, nàng chịu không nổi.
Nàng thua liền một mạch bốn ván, ngón tay phát run.
Xung quanh tiếng bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530445/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.