Thượng Quan Hạo bỗng nhiên ngẩn ra. Hắn thật không ngờ rằng Tần Mộc Ngữ sẽ trả lời như thế.
Cô gái nhỏ ở bên cạnh động đậy, như là còn chưa tỉnh ngủ, giật giật trên chiếc quần dài của hắn, giọng nói khàn khàn: “Anh không phải nói ôm tôi đứng dậy sao?”
Hắn nói nàng là tiện nhân, như vậy thì Tần Mộc Ngữ thực sự rất muốn biết, bị coi thường, là cái cảm giác gì.
Cơ thể Thượng Quan Hạo càng lúc càng cứng đờ ra, đây không phải là Tần Mộc Ngữ mà hắn biết, hắn do dự, bàn tay cũng muốn chìa ra, chợt nghe đến tiếng lầm bầm của nàng: “...Quên đi.”
Tần Mộc Ngữ nhắm chặt hai mắt lại, không đợi hắn ôm lấy bản thân đã bị dằn vặt đến chịu không nổi, nàng chính là giả bộ không được, vừa mới nói một câu kia xong chính nàng cũng muốn buồn nôn. Nở nụ cười thê lương, nàng vẫn cứ tự mình đứng lên.
Thượng Quan Hạo lúc này mới khôi phục lại vẻ bình thường.
Đem nàng từ phía sau ôm vào trong lòng, cảm nhận được thân hình nhỏ nhắn, kề sát bên tai nàng khản giọng nói: “Mấy ngày này công việc không nhiều lắm, tôi một ngày có thể xử lý xong hết, em tới khách sạn chờ tôi, hai ngày sau tôi quay về với em.”
Cho nên... Thật sự là đến du lịch sao?
Tần Mộc Ngữ căng mặt ra, lẳng lặng lắng nghe giọng nói vui vẻ của tiếp viên hàng không trong cabin, mím môi.
Thượng Quan Hạo chậm rãi nhíu mày, dự đoán được câu trả lời của nàng: “Muốn nói gì.”
Nàng vẫn như cũ không biết nên nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530444/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.