Lông mi rung rung, khuôn mặt nhợt nhạt, trên trán lấm tấm mồ hôi... Nàng nhắm mắt run rẩy, chắc là vết thương nứt ra rồi.
Trong lòng Thượng Quan Hạo đau xót, đem nàng nhẹ nhàng ôm lấy, hôn lên trên trán nàng, giọng nói khàn khàn: “Đừng nhúc nhích... Trên lưng em chảy máu, tôi giúp em bôi thuốc.”
Cô gái nhỏ này chung quy lại có cái bản lĩnh khiến hắn vừa làm thương tổn nàng xong lại cảm thấy áy náy đau lòng.
Khe khẽ mở băng gạc trên lưng nàng, kéo qua da thịt lạnh ngắt của nàng, khiến nàng một hồi run rẩy. Đôi mắt Thượng Quan Hạo chớp động, đã thấy một phần thân thể mẫn cảm của nàng, một tầng băng gạc gỡ ra, tay hắn từ trước ngực nàng tròn trĩnh tinh tế vắt ngang qua, mãi đến khi toàn bộ phần lưng nàng đều lộ ra, dấu vết của vết thương lưu lại trên lưng khiến người ta sợ hãi.
Tần Mộc Ngữ dần dần tỉnh táo lại, đôi lông mày ướt nhẹp chậm rãi mở ra.
“Thượng Quan Hạo, anh không được lộn xộn!” Miệng nàng tái nhợt, dùng một chút sức lực cuối cùng nói ra.
Nằm úp trên chiếc giường trắng tinh. Cô gái nằm lẻ loi trên giường, khuôn mặt bắt đầu đỏ lên, xinh đẹp mỹ miều kinh tâm động phách.
Thượng Quan Hạo nheo mắt lại, để ý lên vết thương của nàng, giúp nàng quấn lại băng cho tốt, nhìn bộ dạng ngấm ngầm chịu đựng của nàng, bàn tay lúc vòng qua trước ngực cố tình dừng lại trên kiều nhũ của nàng, cọ xát qua chỗ nhạy cảm của nàng.
“...” Nàng cắn môi, nhịn xuống thiếu chút nữa thốt lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530425/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.