Đôi mắt sâu của Thượng Quan Hạo ánh lên tia quang mang, nếu nàng nhìn kỹ, sẽ nhận ra đó là sự tiếc nuối cùng đau thương.
Đôi lông mi dài buông xuống, che dấu cặp mắt u sầu của hắn, bàn tay to lớn giữ chặt thắt lưng của nàng, thản nhiên nói: “Đứng lên, không nên ngồi ở chỗ này.”
Việc này rõ ràng vô cùng thân mật, phút chốc khiến cơ thể Tần Mộc Ngữ khẽ run lên, khuôn mặt nhỏ nhắn lại càng trở nên nhợt nhạt.
Nhớ tới mọi biến cố trong gia đình đều là do hắn, Tần thị bị phá hủy, sự trong trắng của nàng đã bị bôi nhọ, tất cả những chuyện này là kiệt tác của người đàn ông này, ngón tay xanh xao của nàng run rẩy chống trên nền nhà, đôi mắt hơi ẩm ướt, mở miệng nói: “Thượng Quan Hạo, tôi nói rồi anh không cần phải quản tôi!”
Thái độ kiêu kì và bướng bỉnh của cô gái này lại một lần nữa đâm vào lòng hắn đau nhức.
Đôi mắt của Thượng Quan Hạo giương lên, nhìn thật sâu vào đôi đồng tử trong veo của nàng, rồi đột nhiên đưa tay thăm dò vào đầu gối nàng, bàn tay khác còn đang giữ chặt lấy eo nàng, một tiếng thét hoảng loạn vang lên!
Trời đất như quay cuồng, trọng lượng toàn thân nàng đều tựa hết vào người hắn, cái cúc áo bằng kim loại trên cổ tay áo của bộ âu phục đen cọ vào da thịt nàng, chưa kịp phản ứng lại, đã bị hắn thô bạo mà tao nhã đặt nàng trên chiếc ghế dài.
Tiếp theo, hai cánh tay thuận thế chống lên lưng ghế, lạnh lùng mà nguy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530411/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.