Thân hình mỏng manh của nàng cuối cùng cũng bật run nhè nhẹ.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trong veo tràn đầy nỗi oán hận, ủy khuất, cay đắng, không thể tin được, nàng nặng nề đẩy chiếc bàn, nhanh chóng chạy ra ngoài! Gió thổi bên tai nàng, tiếng kêu vo vo, nàng khó có thể tin được chuyện vừa mới nghe thấy là thật!
Tần Cẩn Lan đã khóa tài khoản... Việc đầu tiên của chị ấy, chính là cắt đứt nguồn tiền ở bệnh viện, tựa như cắt đứt bình dưỡng khí của ba, thậm chí hơi thở sinh mệnh của người trong chốc lát cũng muốn bóp chết!
Chị ta sao có thể như vậy?!!
Quần áo Tần Mộc Ngữ một màu trắng bạch, đòn đả kích nặng nề khiến nàng càng trở nên yếu ớt, cấp tốc chạy vào trong phòng bệnh của ba, cầm lấy điện thoại, gọi cho Tần Cẩn Lan.
Âm thanh tút tút kéo dài, không ai bắt máy.
Khuôn mặt Tần Mộc Ngữ đôi phần tái nhợt, tiếp tục bấm máy gọi, âm thanh kéo dài càng dấy lên nỗi ưu tư không dằn lòng được.
Điện thoại cuối cùng cũng thông.
Làn môi đỏ tươi khẽ nhếch lên, vừa định nói, thì bên trong điện thoại truyền đến một loạt âm thanh.
“Ư...” Thanh âm kiều mị ướt át, mang theo tiếng thở gấp cùng tiếng ngâm nga mập mờ, chậm rãi vang lên.
“Hạo... Chậm chút... A...” Tiếng va chạm liên tục, tiếng thở gấp trầm thấp của đàn ông đan xen với tiếng ngâm nga rên rỉ của đàn bà, cảm giác nóng bỏng xuyến thấu, chạy thẳng lên não của nàng.
Các ngón tay hơi run rẩy, Tần Mộc Ngữ như bị điện giật mà suýt chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530412/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.