Tần Cẩn Lan sợ hãi thét lên, nếu không được Thượng Quan Hạo che chở, thì bát thuốc nóng hổi kia có lẽ đã bắn lên trên người cô!
Cả một bàn đồ ăn ngon cứ thế bị Tần Chiêu Vân giận dữ lật đổ!
Tần Cẩn Lan nhíu mi: “Ba! Ba làm sao vậy?!”
Bên trong phòng ăn, người làm sợ đến nỗi không dám lên tiếng thu thập chén bát, sắc mặt Tần Chiêu Vân trắng bệch như tờ giấy, run rẩy mà đứng lên, ngón tay lẩy bẩy chỉ thẳng vào mặt Tần Cẩn Lan nói: “Mày là thứ con gái bán nhà cầu vinh... Tao nuôi mày ròng rã hơn hai mươi năm trời, chính là vì để mày gả cho đồ vô lại phá hủy toàn bộ Tần Gia tao! Mày cút cho tao... Mang theo mọi thứ trong nhà này cút hết cho tao, Tần Chiêu Vân ta không có loại con gái như mày!”
Mặt Tần Cẩn Lan lúc đỏ lúc trắng, bị mắng chửi hết sức xấu hổ cùng tức giận.
“Ba, kẻ thức thời mới là người tài giỏi, những lời này ba đã nghe qua chưa?” Cô duỗi thẳng lưng kéo dài thanh âm nói, đôi mắt hàm chứa vẻ thuyết giáo đạo lý “Ngài trông đã già rồi, còn cố nắm giữ Tần thị không chịu buông, ngài không để lại cho tôi, nhưng lại cho Tiểu Ngữ! Hừ... Nếu tôi không để Hạo tiếp nhận Tần thị, lẽ nào muốn tôi cả đời phải nhìn sắc mặt của em gái để sống sao, rồi vài năm sau tôi phải gọi nó một tiếng là Tần chủ tịch sao? Mơ giữa ban ngày đi!”
Cô càng nói càng kích động, nhưng nghĩ ở trước mặt Quan Hạo nên giữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530410/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.