Vẻ âm trầm nhợt nhạt của Thượng Quan Hạo càng tăng thêm khí sắc anh tuấn, đôi mắt tản ra nguy hiểm mị hoặc, nụ cười ưu nhã mê người, giọng nói lạnh như băng: “Cuối cùng cũng thừa nhận rồi phải không? Tôi còn tưởng cô vẫn sẽ vờ vịt, tiếp tục làm thiên sứ thuần khiết chứ...”
Lông mi dài của Tần Mộc Ngữ run lên, mang vẻ u sầu đến động lòng người.
Nàng trầm mặc, sâu sắc kích động Thượng Quan Hạo.
“Chẳng qua cũng chỉ là cảnh ân ái mãnh liệt trong đêm tối cũng khiến cô chịu không được sao?” Hắn cười khẩy, tiếp tục lái xe “Trước khi cô trở về, chị cô mỗi tối đều có thể hưởng thụ như vậy, cô ấy rất đẹp cũng rất đầy đặn, dù không đủ nhiệt tình, nhưng từ từ sẽ làm cô ấy chủ động nhiệt tình hơn...”
Sách vở rơi trên mặt đất, Tần Mộc Ngữ đột ngột bưng kín hai tai, bị kích động mà đỏ mặt, trong mắt một mảnh ẩm ướt.
“Đừng nói nữa...”
Thượng Quan Hạo dừng xe lại, tự ý dừng xe ở khúc rẽ.
“Cô muốn thử một chút sao?” Hắn nghiêng người qua, ngũ quan tinh xảo sâu sắc tản ra mị hoặc, giọng nói cũng rất lạnh, cười nhạt nhẽo nhưng đổi lại càng âm lãnh “Tôi còn tưởng cô nghe được loại âm thanh như tối qua sẽ phải hưng phấn lắm chứ, vờ thanh thuần làm gì? Ngay cả việc hạ độc chị mình cô còn làm được, cần gì phải tỏ ra không biết gì?”
Ngón tay hắn nguy hiểm dò xét, vén vài sợi tóc mềm mại vương trên trán nàng, mang theo cơn phẫn nộ lãnh liệt đột ngột hôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530368/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.