Thật quá rõ ràng, hắn lại mất kiểm soát với phụ nữ ngoài Cẩn Lan.
Trong đôi mắt thâm thúy như biển sâu gió nổi mây phun, thay đổi trong nháy mắt, Thượng Quan Hạo rút bàn tay đang ở trên da thịt nàng. Cách xa, hơi thở hổn hển thô kệch, còn không có phản ứng nhiều, trong lòng đang run rẩy, đột ngột cửa xe mở ra!
“Bang!” Một tiếng, Thượng Quan Hạo giữ lấy cửa xe, tàn nhẫn túm lấy cơ thể nàng, lạnh lùng gỡ bàn tay nàng ra khỏi tay cầm.
Con ngươi lãnh liệt mà hung ác nham hiểm nhìn nàng, hắn nghiến răng hỏi: “Cô đi đâu?”
Toàn thân Tần Mộc Ngữ run rẩy, tinh thần suy sụp, mắt còn vương chút lệ: “Anh buông tôi ra, tôi muốn xuống xe, ngay lập tức xuống xe!!”
Thượng Quan Hạo dừng ở cánh môi bị hôn đang sưng đỏ của nàng, cười khẩy, cúi đầu nói: “Tần Mộc Ngữ, tôi chẳng qua là chỉ dạy một chút cho cô biết được mùi vị thế giới của người trưởng thành, bù đắp khoảng không cô đơn tĩnh mịch, cô chống cự làm cái gì nào?”
“Anh cút ngay đi!!” Nàng thét đến chói tai, nước mắt nóng bỏng rơi xuống, ra sức lấy tay hắn đang dây dưa trên cánh môi nàng, dùng một lực đạo hung hăng chà xát, mang theo thanh âm nức nở lớn tiếng tố cáo “Vì sao phải chạm vào tôi... Vì sao phải làm tôi thấy nhục nhã! Tôi đã xin lỗi rồi anh còn muốn thế nào?! Anh không được dùng bàn tay đã chạm qua chị tôi mà chạm vào tôi... Không được!”
Toàn thân nàng đều run rẩy, áo ngực lỏng lẻo lộ ra, nàng ôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530369/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.