“Được rồi, trước hết hôm nay như vậy đi!” Tần Cẩn Lan nghiêng đầu “Tiểu Ngữ, em mệt rồi phải không? Chị sẽ dẫn em đến văn phòng để nghỉ ngơi một chút!”
Tần Mộc Ngữ nhìn khuôn mặt cô, con ngươi trong vắt mang chút áy náy, nói khẽ: “Chị, cơ thể còn chưa khỏe hoàn toàn, tự em đi tìm hiểu là được rồi, chị cứ quay về nghỉ ngơi đi.”
Tần Cẩn Lan cười, sờ vào tóc nàng, nói thầm: “Tiểu Ngữ, chuyện lần trước chị không trách em, có lẽ em nhất thời hồ đồ nên mới có thể mang ý định hại chị. Chị nghĩ rằng trên đời này chị chỉ có một người em gái là em, chị sẽ cho em những thứ tốt nhất, được không?”
Tần Mộc Ngữ nở chút nụ cười, cay đắng mà trống rỗng.
Toàn bộ thế gian này đều cho rằng nàng là kẻ xấu, làm thế nào cũng không thể nào gột rửa được. Chẳng qua bị một cái bạt tai tàn nhẫn kia, hai ba ngày sau chỗ đau cũng sẽ tiêu tan, nhưng âm thanh của cái tát ấy vẫn còn âm ỉ vang dội.
Buổi tối lúc trở lại biệt thự, Thượng Quan Hạo đã ở đó.
Tần Mộc Ngữ cố vượt qua bầu không khí xấu hổ đó mà dùng bữa, ăn nhưng không có chút mùi vị gì, con ngươi trong suốt lướt qua bàn ăn phía đối diện nhìn đôi tình nhân ân ái ám muội, nàng một trận đau lòng cùng bi ai, nàng thực sự rất muốn trốn, trốn đến nơi không nhìn thấy được bọn họ.
Trên đời có loại đàn ông như Thượng Quan Hạo, hắn yêu... thì yêu mãnh liệt, hắn hận... thì cũng hận đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530367/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.