“Chuyện của em tôi đã nghe rồi.” Ngự Phong Trì đổi sang chuyện khác, tư thế lái xe rất kiêu ngạo “Lão gia nhà em còn chưa chết đã tuyên bố di chúc, còn muốn giao toàn bộ Tần thị cho em quản lý - chà chà, thật là dũng cảm.”
Tia sáng trong mắt Tần Mộc Ngữ thoáng vụt qua, cắn môi: “Anh đừng đề cập đến chuyện này.”
Từ đó tới nay chị đối với nàng không lạnh không nhạt, nàng ở nhà cũng như sắp phát điên lên rồi.
“Tôi không nói nữa.” Ngự Phong Trì cười khan, ngón tay tao nhã vuốt ve cánh môi “Tôi không nói tới nhưng chắc em cũng rõ, lão gia nhà em chẳng qua là đề phòng tên lòng lang dạ sói bên cạnh chị em thôi, em tưởng hắn coi trọng em? Thật vớ vẩn!”
Đến cả người ngoài cũng có thể nhìn ra sự việc, đương nhiên Tần Mộc Ngữ nàng cũng có thể hiểu rất rõ ràng.
Nàng nhẹ nhàng hít một hơi rồi lại thở ra, lông mi thật dài buông xuống: “ Tùy anh.” Nàng tiếp tục lau cằm, gã đàn ông này, sao lại thích động tay động chân như thế!
Ngự Phong Trì có chút mất hứng, cười nhạt, mở miệng nói: “Tôi đã nói, không phải em nên ngồi trên xe tôi sao? Cảm giác thế nào? Có khác gì so với tên Quan Hạo kia?”
“Không giống.”
“Không giống như thế nào?” Ngự Phong Trì nhíu mày.
Tần Mộc Ngữ cắn môi, suy nghĩ một chút, mở miệng nói: “Tôi ngồi xe anh ấy không ồn ào như thế này, anh ấy rất yên tĩnh, tôi luôn muốn biết anh ấy suy nghĩ gì, luôn muốn nhìn xem biểu cảm trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530358/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.