Trong khoảnh khắc, tiếng gào khiến Tần Mộc Ngữ dừng lại sửng sốt, tìm không ra phương hướng.
“Chúng tôi không phải như thế, anh ta chỉ là...” Nàng tức giận đến đỏ mặt.
“Tôi không có hứng thú biết rõ các người làm trò gì?” Thượng Quan Hạo lạnh lùng nói: “Về nhà.”
Nói xong tay hắn túm lấy Tần Mộc Ngữ lôi lên xe, nàng bị đau nên than nhẹ một tiếng, hắn vẫn sải bước như trước. Trong khoảnh khác sắp bị ném vào trong xe thì Tần Mộc Ngữ lại chống tay lên nóc xe, quay đầu nói: “Anh có thể nói cho rõ sự việc hay không nếu không lại sẽ nổi cáu? Anh ta chẳng qua là đưa tôi về nhà, chúng tôi chưa làm gì cả, anh tại sao lại muốn đánh người?”
Con mắt nàng trong vắt lóe ra ánh hào quang chói lọi, cánh môi mềm mại đỏ tươi.
Trong lòng Thượng Quan Hạo không rõ cơn tức giận từ đâu đến, nắm chặt tay nàng chống ở cửa xe, không nói hai lời đem toàn bộ người nàng nhét vào trong xe, Tần Mộc Ngữ cúi đầu kêu một tiếng, đã bị bỏ vào trong.
“Thượng Quan Hạo!” Nàng nhổm dậy vỗ lên cửa sổ xe.
Tất cả xảy ra quá nhanh chóng, chờ Ngự Phong Trì từ trong xe đi ra, chỉ nhìn thấy Thượng Quan Hạo lạnh lùng đóng cửa xe, nhanh chóng khởi động xe rẽ sang hướng khác, hướng về phía trước điên cuồng chạy.
“Anh...” Tần Mộc Ngữ chợt tức giận, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên “Anh quả thật không chịu hiểu sao!”
“Tôi nên hiểu như thế nào?” Thượng Quan Hạo cười giận dữ, con mắt sâu xa lạnh lùng nhìn về phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530359/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.