Gia Ngạn giỏi nhất là làm hoành thánh.
Cậu suy nghĩ luôn đơn giản, không hiểu những thứ lắc léo nhiều biến hóa, trông vào liền có vẻ ngốc nghếch. Còn với những việc không đòi hỏi thay đổi hay sáng tạo gì gì đó, cậu lại vô cùng tốt.
Gia Ngạn nêm nếm thịt nhân bánh luôn đậm nhạt vừa phải, hoành thánh được bao lại luôn có độ lớn nhỏ thích hợp, từng cái từng cái đều như đúc từ một khuôn, hình dạng cũng hoàn toàn giống nhau, no tròn xinh đẹp, hơn nữa khi luộc tuyệt đối không bị nhão.
Ngay cả từng khúc hành và từng muỗng giấm trong nước canh cũng rất chính xác, khi ăn vào chỉ thấy canh ngọt thịt mềm, thơm mà không ngán, người người nếm qua không ai là không khen ngợi.
Ngoại trừ Tiếu Mông.
Tiếu Mông mà biết mở miệng khích lệ mới là lạ, hắn cũng Gia Ngạn làm bạn đã mấy chục năm, những lời nói dễ nghe đếm đi đếm lại còn chưa tới năm câu.
Chẳng qua nếu Gia Ngạn làm hoành thánh dành cho bữa ăn khuya thì hắn sẽ mặt nhăn mày nhó, làm bộ ghét bỏ mà đại khái ăn hết bốn năm chén, sau đó mới lầm bà lầm bầm ôm bụng đi ngủ.
Tiếu Mông dạo này vì công việc mà không quản sớm tối điên cuồng tăng ca, ngày đêm hỗn loạn bận rộn hết một đoạn thời gian thì bị viêm đại tràng, cả tuần chỉ có thể nhàm chán nhai đi nhai lại mớ rau xanh không chút mùi vị, miệng đã nhạt đến nhả ra cả chim luôn rồi. Cuối cùng đến lúc có thể ăn cơm ăn thịt gì đó, Gia Ngạn hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khat-khao-khon-cung/883519/quyen-3-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.