Gia Ngạn hôm nay tan tầm trở về, so với bình thường trễ hơn rất nhiều. Bất quá cậu đối với hành vi về trễ của bản thân không có nhận thức đầy đủ trách nhiệm cùng sai trái, đối với nam nhân nằm dài trên sopha bị bỏ đói tức đến đen mặt cũng vô cùng trì độn, chỉ lo tự mình vui chuyện của mình.
Nam nhân đói đến sắp hấp hối kia phẫn nộ trừng mắt nhìn cậu: “Nãy giờ cậu đi đâu hả?”
Gia Ngạn làm động tác “suỵt”, tâm tình vui phơi phới, vẻ mặt thần bí.
“Chuyện gì vậy?”
Gia Ngạn giống như dâng cống phẩm, đem khóa kéo của áo khoác kéo xuống một chút.
Một cục lông xù xù nho nhỏ run rẩy ló ra.
Tiếu Mông chỉ thấy lông lưng lông ót kéo nhau dựng đứng cả lên: “Mèo?”
“Đúng vậy đúng vậy” Khuôn mặt Gia Ngạn dường như đang tỏa sáng, “Đáng yêu đúng không, rất đáng yêu đúng không?”
Tiếu Mông trừng mắt nhìn cậu: “ …. Không phải tôi từng nói với cậu là trong nhà không được nuôi thú cưng sao?”
Gia Ngạn vội đem áo khoác kéo về, con mèo nhỏ lại chui ngược vào trong lồng ngực cậu: “Cái này … là đồng nghiệp nhờ giữ hộ, chỉ vài ngày thôi, chờ chủ nhân nó đi công tác về, tôi nhất định sẽ đem trả.”
“Đồng nghiệp kia của cậu không tìm được người khác nhờ nuôi hay sao? Ai cho cậu đồng ý hả?”
“ ….” Gia Ngạn lập tức cứng họng, chỉ biết che chở cho con mèo trong lòng, “Nó… thực đáng yêu …” Bị trừng đến không biết phải làm gì mới tốt, liền giống như muốn lấy lòng mà đem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khat-khao-khon-cung/883520/quyen-3-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.