Châu Mẫn lúc này mới ngồi dậy, đón lấy bát cháo.
Gia Ngạn vẫn chẳng để ý tới hắn, quay đi, chưa ra khỏi phòng ngủ chợt nghe sau lưng mình có tiếng gốm sứ vỡ vụn, nghĩ thầm rằng vô luận hắn như thế nào cũng không để ý, không quan tâm nữa. Nhưng rồi vẫn không nhịn được mà quay đầu lại.
Mặt Châu Mẫn không có biểu hiện gì nhưng hai tay bỏng sưng hồng lên.
Gia Ngạn lắp bắp kinh hãi, bước hai bước về cầm lấy tay hắn “Sao lại không cẩn thận như vậy!”
“Tôi bưng không được” khi tay mình vươn đầy cháo nóng, hắn mới trả lời. Sau, dừng một chút, hắn nói “Không phải cậu mặc kệ tôi rồi sao?”
Gia Ngạn cố không cùng hắn so đo, vội nhẹ giọng dỗ dành hắn, khó khăn khuyên hắn đứng dậy, để hai tay vào nước lạnh hạ nhiệt cả nữa ngày. Dù thế, trên mu bàn tay vẫn nổi lên những mụn nước nhỏ.
Dùng I-ốt bôi vào vết phỏng, những mụn nước ấy cuối cùng cũng từng cái từng cái vỡ ra. Nước chảy cả hai tay nhìn sơ cũng chẳng còn nghiêm trọng gì, lúc này Gia Ngạn mới yên lòng, chậm rãi căn dặn hắn “Không có gì rồi, rất nhanh sẽ đóng màng. Đóng màng rồi thì cố gắng đừng bóc ra, bằng không sẽ để lại sẹo”
Châu Mẫn vẫn không lên tiếng.
Nhìn hắn hai tay toàn thuốc mỡ, nhất thời cử động không thuận tiện, Gia Ngạn để hắn ngồi ở phòng khách, cậu tự mình đến tủ lạnh lấy thức ăn nhanh và sữa, hâm lại một chút cho nóng, tính chờ hắn ăn no rồi sẽ đi.
“Ăn đi. Lòng bàn tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khat-khao-khon-cung/247935/quyen-2-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.