Gia Ngạn ôm túi tiền vào lòng. Vừa vội bước đến nhà Tiếu Mông vừa thử gọi điện thoại, chuông vang nửa ngày mà vẫn không ai bắt máy, biết chắc là Tiếu Mông không có nhà mới an tâm bước vào.
Ngày đó đi cậu quên mang trả lại chìa khoá nhà, hiện tại thật tiện, có thể vô thanh vô tức bước vào, đặt chìa khóa rồi đi.
Thang máy vừa khởi động, đột nhiên cậu cảm thấy choáng váng, phải lấy tay dựa vào tường mới có thể ổn định lại.
Nhất thời có điểm uể oải, ngẩn người nhìn xuống những vết kim tiêm trên tay. Mới bán máu một lần mà đầu óc cứ quay cuồng, thật khiến người ta mệt muốn chết.
Cậu liều mạng kiếm tiền, là đơn thuần chỉ nghĩ sẽ nói rõ mọi chuyện.
Những người khác nhìn cậu thế nào cậu cũng không để ý. Duy chỉ có Tiếu Mông, cậu không muốn bị hắn khi dễ.
Thật cẩn thận mở cửa đi vào, không biết thế nào lại có chút chột dạ, không dám bước mạnh. Đi tới bàn trà trong phòng khách, cậu cảm giác có điều gì không ổn, lại ôm chặt cái bọc hơn. Dù sao khó khăn lắm mới kiếm ra được chỗ tiền này, nhưng đặt ở đâu bây giờ?
Nghĩ đi nghĩ lại, xem ra phòng ngủ là hợp lý nhất, cân nhắc kỹ càng, tốt nhất là để chìa khoá với tiền dưới gối, sau đó viết một tờ giấy để lại là được.
Nên viết như thế nào đây? Vừa nghĩ cậu vừa đẩy của phòng ngủ.
Tiếu Mông vô cùng khó chịu, mơ mơ màng màng ngủ, người mệt mỏi muốn chết, chỉ cảm thấy trong chốc lát như lơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khat-khao-khon-cung/247934/quyen-2-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.