Đợi nửa ngày không thấy Gia Ngạn ra nhưng tiếng nước trong phòng tắm vẫn chảy khiến Châu Mẫn có chút hỗn độn.
Tên chồng bên ngoài nóng ruột muốn chết còn tên vợ kia sống chết trốn lì. Trong lúc đó thì hương sữa tắm cứ thoang thoảng, chỉ cần dùng mũi là có thể ngửi được, Châu Mẫn càng ngửi càng suy nghĩ linh tinh.
Hắn khép hờ mắt, như người mộng du mà mỉm cười nhẹ.
Gia Ngạn nói hắn là người “quan trọng” nhưng chỉ giống như lời an ủi lúc hắn buồn mà thôi. Kỳ thực, Châu Mẫn rất muốn biết hắn quan trọng như thế nào với Gia Ngạn. Nhớ đến mỹ vị vừa thưởng thức, mũi hắn bắt đầu nóng lên suýt nữa là chảy máu mũi. Hắn kiềm lòng không được mà đưa lưỡi liếm liếm, vùi mình vào trong chăn cười trộm.
Cuối cùng cũng nghe được tiếng mở cửa của Gia Ngạn. Châu Mẫn tròn mắt, miệng còn kéo lên thành nụ cười.
Khuôn mặt người kia nhìn sơ thì có vẻ như rất gầy nhỏ, da lại trắng đến bệch bạc, được cái cậu ta rất biết vâng lời, môi mím lại có chút mệt mỏi. Thật đúng là bộ dạng dễ bắt nạt trời sinh. Chiếc áo tắm mỏng manh che lồng ngực khiêu gợi, tựa hồ như có thể xuyên qua đó mà thấy được hai gò nhỏ nổi lên. Châu Mẫn mơ hồ có thể nhìn chính xác những đường cong đằng sau lớp áo. Và càng nhìn như thế, lòng Châu Mẫn càng lúc càng ngứa ngáy.
Gia Ngạn không bước đến giường, đứng rất xa đưa lưng về phía hắn rồi cởi áo tắm ra, tròng vào người áo của mình mang đến. Chần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khat-khao-khon-cung/247936/quyen-2-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.