“Gia Ngạn cậu ăn mặc không tồi đâu nha, rất có khiếu thẩm mỹ đó.”
Cúi đầu nhìn bộ trang phục mới mua để đi gặp khách hàng lớn, cậu khiêm tốn nói: “Cái này là bạn tôi mua giúp. Chứ thẩm mỹ tôi không tốt vậy đâu.”
“Là anh bạn điển trai đó à?”
“Đúng rồi, ảnh là nhất đó.” Gia Ngạn mỗi khi nhắc đến Tiếu Mông đều rất tự hào. “Mua đồ lúc nào cũng chuẩn cũng mau, nhân viên cửa hàng còn phải khen anh ấy có mắt nhìn.”
“Aaa,” một nữ nhân viên đi ngang lớn tiếng thở dài, “Một người đàn ông vừa có tiền, có phẩm chất, lại rất thú vị, bạn gái anh ta chắc hạnh phúc lắm đây.”
“Bạn tôi vẫn độc thân à.”
“Thiệt hay giả?”
“Chỉ tại anh ấy chuyên tâm công tác, nên…”
“Độc thân lại có sự nghiệp, tôi thiệt là muốn theo đuổi anh ta!”
Mọi người nhao nhao lên, bắt đầu lao vào Gia Ngạn khai thác về “anh bạn điển trai”.
Chừng vài chục phút sau, người mà họ đang bàn tán đột nhiên xuất hiện, cả gian phòng lập tức rơi vào tĩnh lặng, đưa mắt lộ liễu dò xét. Vừa tọc mạch nhòm ngó, các cô gái vừa rủ rỉ với nhau ra chiều thích thú lắm.
“Ngại quá, quấy rầy mọi người.” Tiếu Mông không nhiệt tình, nhưng vẫn nho nhã lễ độ. Cung cách tự nhiên mà lãnh đạm thế này khiến người khác có phần dè dặt, tuy vậy không hề chướng mắt.
“Sao anh lại tới đây?” Gia Ngạn thấy hắn đi thẳng vào, cậu vội đứng lên.
“Không phải năm giờ là cậu xong việc à?” Hắn giương mắt nhìn Gia Ngạn, “Tôi tiện đường ghé qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khat-khao-khon-cung/247931/quyen-1-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.