Châu Mẫn lần này thật sự tức giận và giận cũng rất dai, cho nên không thèm để ý đến Gia Ngạn, mặt mày cứ là cau có suốt ngày.
Gia Ngạn không biết làm sao cho tốt. Từ đó tới giờ, theo tính cách hắn cứ đơn giản nói ngọt vài ba câu, trưng ra khuôn mặt tươi cười, nhường nhịn một bước là Tiếu Mông dịu xuống ngay.
Lần này không biết tại sao vẫn là khuôn mặt tươi cười đó mà hắn vẫn cứ thờ ơ.
Gia Ngạn một mảnh mờ mịt. Đã thế còn gặp Tiếu Mông không buồn phản ứng khiến cậu càng thêm sốt ruột, nhưng làm cách nào cũng không hiệu quả, đối xử với hắn ân cần tới mức tối đa cũng chẳng có tác dụng.
Cậu chậm tiêu đến đâu cũng thấy rõ Tiếu Mông là đang cố tình gây bất hòa với mình. Thời gian kéo dài như vậy riết rồi Gia Ngạn cũng thấy mất tự nhiên khi ở chung với hắn. Hai người sống cùng một mái nhà, lại không nói với nhau được vài câu.
Cậu rất quan tâm đến bạn mình. Tuy thường gặp phải sự thờ ơ này, nghe mắng như cơm bữa, quan hệ giữa hai người hoàn toàn không chút công bằng, nhưng về mặt tình bạn này kia quả thật rất khó giải thích. Cậu trước sau đều thấy Tiếu Mông là người tốt. Mặt lãnh tâm nhiệt, tuy ngoài miệng không tha cho ai, nhưng thực ra cực kỳ quan tâm đến cậu, tính tình tuy nóng nảy nhưng lại khiến Gia Ngạn rất yên tâm.
Theo cậu thấy, chỉ có Tiếu Mông là đối xử thật lòng với mình, sẽ không toan tính hay chờ cậu báo đáp gì cả.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khat-khao-khon-cung/247930/quyen-1-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.