Đối với Gia Ngạn, Tiếu Mông là một người quá thâm sâu khó lường. Buồn đây vui đó, không cách gì nắm được.
Số lần hai người ầm ĩ là đếm không xuể, mà mỗi khi cãi nhau xong (thật ra có mình Tiếu Mông độc thoại thôi) lại ngồi ăn cơm chung như bình thường. Vậy mà khả năng cầu hòa của cậu vẫn chẳng khá hơn là bao.
Gia Ngạn vụng về cởi quần áo, ngoan ngoãn bỏ vào thùng rác. Sau đó, còn tắm liên tục vài bận tới khi chắc chắn trên người chỉ lưu lại mùi xà bông rồi tự hứa sẽ không bao giờ đi tới những chỗ “cấm” mà Tiếu Mông ghét. Cậu tận lực nghĩ cách làm hòa với Tiếu Mông mà hắn vẫn một mực không thèm ngó ngàng gì tới cậu.
Gia Ngạn cứ là sốt ruột đến sắp phát bệnh.
Cậu không sao hiểu được vì cái gì chính mình phải ép dạ cầu toàn, mà với người kia lại càng phải nhịn nhục, để ý đến mức cơm ăn không vô.
Nhưng cậu chỉ mơ hồ cảm thấy Tiếu Mông là một người vô cùng quan trọng.
Hôm nay nhìn trong tay đồng nghiệp có hai phiếu ăn steak giảm giá, cậu nhớ Tiếu Mông lần trước ở bàn ăn nhíu mày cằn nhằn “Thịt bò cháy đen như vậy làm sao mà ăn” với bộ mặt cực kỳ bất mãn, Gia Ngạn liền hỏi xin đồng nghiệp hai phiếu.
Lúc về nhà thấy Tiếu Mông lạnh lùng đi tới đi lui, rồi lười biếng ngồi xuống sô-pha lật tới lật lui gì đó, Gia Ngạn không dám mở chuyện, lưỡng lự cả buổi, mới gọi hắn: “Tiếu Mông.”
Người ngồi trên sô-pha hơi ngước mắt nhìn: “Chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khat-khao-khon-cung/247932/quyen-1-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.