Tiểu Hắc Ngưu cười hống hách một tiếng, hai lúm đồng tiền đỏ hồng hồng, trông như hai quả táo đỏ, vừa đáng yêu vừa rộn ràng. Cô bé gọi với tôi:
“Đồ ngốc, có thứ này rồi, sau này tôi đốt phân bò tiện hơn nhiều.”
Con bé này đúng là chuyện gì cũng có thể nghĩ tới… phân bò.
Chúng tôi bị nó làm cho dở khóc dở cười. Con nhóc này tinh quái, tuy thích ăn chặn, đòi đồ của chúng tôi, nhưng lại không hề đáng ghét, trái lại còn khiến người ta có thiện cảm.
Mọi người thống nhất cho rằng cái tên Tiểu Hắc Ngưu nghe không hay, sau này cứ gọi nó là Tiểu Hắc Nữu.
Sau khi lão Giang đưa bật lửa cho Tiểu Hắc Nữu, liền hỏi nó về chuyện bức tranh. Tiểu Hắc Nữu cũng rất thẳng thắn nói với chúng tôi:
“Con sư t.ử trắng đó không phải sư t.ử bình thường, nó là Sư T.ử Trắng ở Ngọn núi tuyết Cống Ca mà các người sắp lên chính là pháp trường của Sư T.ử Trắng Vương. Nó là hộ pháp lớn nhất của vua Gesar, trấn giữ thân xác của nữ quỷ Tát Già trong bức tường sọ ở chùa Cống Ca.”
Phải biết rằng thứ khiến tôi và lão Giang hứng thú nhất lúc này chính là nữ quỷ Tát Già, nên không nhịn được muốn hỏi thêm vài chi tiết. Nhưng Tiểu Hắc Nữu lại không muốn nhắc nhiều tới bốn chữ “nữ quỷ Tát Già”, nói rằng với tư cách là niệm thần cuối cùng trên thế gian, yêu lực của bà ta cực mạnh, sẽ cảm nhận được sự triệu gọi của chúng tôi, từ đó bám theo chúng tôi.
“Nếu các người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265399/chuong-380.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.