Trước đó Tiểu Hắc Ngưu nói Bố Trát sẽ nhắm vào những người lạc đường, đơn độc… chẳng lẽ ý là hiện tượng “ quỷ đả tường” sao? Chuyên gia Mậu Hướng Nghĩa có khuôn mặt vuông vức, giống hệt con người ông – nghiêm túc và cẩn trọng. Động tác mang tính biểu tượng của ông là chỉnh lại khăn quàng cổ, hễ gặp vấn đề khó suy nghĩ là lại siết c.h.ặ.t chiếc khăn đỏ trên cổ.
“Thật ra tôi từng gặp Bố Trát rồi, nhưng xin lỗi, tôi thực sự không biết rốt cuộc chúng là thứ gì…”
Nghe vậy, tôi không khỏi giật mình. Mậu Hướng Nghĩa giải thích:
“Là thế này, dân chăn thả ở đây, tư duy so với thế giới bên ngoài còn lạc hậu rất nhiều. Họ không hiểu khoa học là gì, chỉ tin vào những điều kiêng kỵ được truyền lại từ đời này sang đời khác.”
“Họ cho rằng bị ốm, bị thương, lạc đường, thậm chí đang chăn thả mà ngã ngựa gãy chân, tất cả đều là do Bố Trát gây ra.”
Tôi chợt nảy ra ý nghĩ:
“Vậy chẳng phải là vận xui sao? Ở quê tôi thì gọi là bị sao xấu đeo bám.”
Mậu Hướng Nghĩa gật đầu:
“Đúng vậy, chúng ta có thể hiểu Bố Trát chính là ‘vận rủi’. Nhưng một loại yêu quái mà có thể lưu truyền lâu đến thế thì hẳn là có nguyên mẫu tồn tại. Có lẽ nguyên hình của nó là sói hoặc báo trên núi tuyết.”
Lúc này, anh chàng ruột để ngoài da như Lạc Đà không nhịn được nữa, mở miệng hỏi: “Này chuyên gia, đã nói là từng gặp Bố Trát rồi, sao lại bảo là chưa nhìn thấy? Thế chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265398/chuong-379.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.