Núi tuyết Cống Ca rất cao, kéo dài bất tận, tráng lệ vô cùng. Từ xa nhìn lại, nó tựa như một con rồng khổng lồ màu bạc trắng vắt ngang chân trời.
Chuyên gia Mậu Hướng Nghĩa giới thiệu với chúng tôi: “Ngọn núi này quanh năm bị băng tuyết bao phủ, vừa lạnh vừa dốc. Tuy độ cao không bằng dãy Himalaya, nhưng lại còn khó leo hơn cả Himalaya! Hơn mười năm qua, không biết bao nhiêu đội leo núi, cả chính thức lẫn dân gian, đã c.h.ế.t trên ngọn núi này…”
“Mọi người nhất định phải chuẩn bị tâm lý cho thật kỹ!”
“Tiếp theo chúng ta có hai con đường để lựa chọn. Thứ nhất là lên núi từ thung lũng Hải Loa ở bên trái, thứ hai là từ thung lũng Yến T.ử ở bên phải. Cả hai nơi đều có băng dày đặc chắn đường, chỉ cần trượt chân một cái là rơi xuống, xương cốt không còn.”
“Không thể đi thẳng lên núi sao?” tôi hỏi.
Mậu Hướng Nghĩa khẽ cười: “Cậu em, đợi đến khi cậu đứng dưới chân núi Cống Ca rồi sẽ hiểu vì sao không thể đi thẳng lên… Chỗ dốc nhất của ngọn núi này có độ nghiêng tới chín mươi độ, cho dù có mọc cánh cũng không bay lên nổi, nên chỉ có thể đi đường vòng.”
Tôi tặc lưỡi, trước thiên hiểm như vậy thì còn biết nói gì nữa? Tuy Tiết Tĩnh Hương là người dẫn đoàn, nhưng cô rất tôn trọng ý kiến của mọi người, dọc đường đều cùng chúng tôi bàn bạc về lộ trình. Cuối cùng quyết định chọn đường lên từ thung lũng Hải Loa là an toàn hơn.
Phía dưới đó có một khu rừng nguyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265400/chuong-381.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.