Chiều hôm đó, tôi ru rú trong ký túc xá suy nghĩ về chuyện “con đường dẫn tới thiên giới”. Thế nhưng Ban Ban cứ bám lấy tôi không rời, thỉnh thoảng lại “ư ư” vài tiếng, khiến tôi mãi chẳng thể tập trung tinh thần.
Không còn cách nào khác, tôi đành đưa hắn sang chỗ Ngân Linh, nhờ cô ấy trông giúp một lúc.
Thế nhưng tôi vừa tiễn Ban Ban ra khỏi cửa, ngoài hành lang đã vang lên một tràng bước chân quen thuộc. Nghe có vẻ là đang đi thẳng về phía tôi.
“Sư phụ? Người về rồi à?”
Đợi người kia đến gần, tôi khoanh tay trước ngực, dựa vào khung cửa. Lão Giang cười khan một tiếng:
“Không hổ là đồ đệ của ta, thính giác nâng cao nhanh thật, đến cả tiếng bước chân của ta cũng nghe ra…”
Quả nhiên, mỗi lần khen tôi là phải tiện thể khen luôn bản thân một lượt, đúng là phong cách mặt dày đặc trưng của lão Giang. Tôi cũng chẳng buồn vòng vo, bảo lão có chuyện gì thì nói thẳng, có phải tìm tôi có việc không. Dù sao thì lão này xưa nay không có chuyện gì thì tuyệt đối không bước chân lên điện Tam Bảo.
Lão Giang xua tay, thở dài thườn thượt:
“Sao con lại nghĩ về sư phụ như thế? Sư phụ thật sự rất đau lòng đó.”
“Thôi đi, sư phụ với con còn lạ gì nhau, cắm hành vào mũi giả làm tỏi.” Tôi hừ lạnh một tiếng.
Lão Giang lập tức kêu oan: “Đồ đệ à, lần này con thật sự oan cho ta rồi. Ta đến đây là muốn dạy con vài chiêu, ít nhất cũng phải để con có chiến lực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265373/chuong-354.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.