Lão Giang chỉ trả lời tôi bốn chữ: “Tự cầu nhiều phúc!”
Đổi cách nói khác thì là: “Chạy là thượng sách, chuồn cho lẹ.”
Dĩ nhiên đó cũng chỉ là nói đùa. Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi mà tiến bộ được đến mức này, tôi đã rất thỏa mãn rồi. Điều duy nhất khiến tôi lo lắng lúc này là Trảm Thần rốt cuộc phải làm sao đây? Thứ này lúc linh lúc không…
Khi phát huy uy lực thì t.ử quang bốc thẳng lên trời, còn khi không phát huy thì chẳng khác nào một cục sắt phế. Tôi hoàn toàn không dùng thuần thục được nó.
Tôi do dự có nên quay lại võ khố chọn một món binh khí thuận tay khác không? Chứ lỡ đến lúc tôi thật sự thi triển Dạ chiến bát phương, chuẩn bị đ.â.m về phía kẻ địch, kết quả thứ này lại đột nhiên tịt ngòi. Tưởng vung ra là lưỡi đao sắc bén, ai ngờ quăng đi lại là một cây gậy, vậy thì coi như toi mạng!
Nhưng không ngờ, chuyện này rất nhanh đã có cách giải quyết.
Nguời lo lắng nhất vẫn là Ngân Linh. Tuy bản thân tôi đã quen dần với trạng thái hiện tại, nhưng mỗi lần cô ấy dẫn tôi đến chỗ lão Tiền thay thuốc, vẫn không nhịn được hỏi ông ấy rốt cuộc còn mấy ngày nữa tôi mới khỏi.
Lão Tiền cũng không giấu tôi, nói rằng giác mạc của tôi về cơ bản đã hồi phục, nhưng vẫn còn thiếu bước cuối cùng. Ngân Linh giục ông ấy làm nhanh lên, đừng lề mề.
Lão Tiền lắc đầu: “Không phải tôi không muốn, mà là tôi không làm được! Bước cuối cùng này cần một cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265374/chuong-355.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.