Vì lão Giang còn có chuyện quan trọng hơn phải làm, nên tiếp theo chỉ còn tôi và Ngân Linh – hai bệnh nhân dựa vào nhau mà sống qua ngày.
Ban Ban không rời tôi nửa bước, tôi đi đâu hắn theo đó, y như một cái đuôi nhỏ! Mỗi ngày tôi gần như ngâm mình trong phòng lưu trữ hồ sơ của Kỳ Lân, để Ngân Linh ngồi bên đọc tài liệu cho tôi nghe, còn Ban Ban thì ngồi ngay ngắn một bên.
Cũng không biết cái xác cương thi thời Thương này có nghe hiểu được hay không? Thật ra, từ sau khi trở về từ núi Vũ Ốc, trong lòng tôi luôn quanh quẩn mấy nghi vấn cực lớn. Cây thần thụ thông thiên xuất hiện trong bích họa Càn Tùng rốt cuộc là thứ gì?
Còn con quái vật ba mắt mà tôi nhìn thấy, thật sự là tổ tiên Ôn Thao sao? Ông ta chưa c.h.ế.t?
Vậy vì sao lại nhắc nhở tôi rằng dùng gương có thể tiêu diệt vu thuật? Ông ta biết điều đó bằng cách nào?
Tôi thậm chí còn cảm thấy, ngoài Kỳ Lân, tổ chức kia và Hắc Miêu ra, thế lực từng nhúng tay vào đồi Tam Tinh rất có thể còn tồn tại một thế lực thần bí thứ tư… mà thế lực đó rất có khả năng chính là Ôn Thao! Kể cả chiếc mặt nạ vàng cũng là do ông ta để lại cho tôi. Nhưng rốt cuộc ông ta làm vậy là vì cái gì?
Trong cõi u minh, tôi có một trực giác rất rõ ràng. Tất cả bí mật, thậm chí cả lời nguyền trên người tôi, đều có liên quan mật thiết đến mấy chữ mà lão Giang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khai-pha-co-mo/5265372/chuong-353.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.