Chẳng biết là câu "Nằm canh với ngồi canh cũng không khác gì nhau" quá có sức thuyết phục, hay là động tác Giang Lê nghiêng người nhường ra nửa cái giường quá đỗi tự nhiên, đợi tới lúc Hề Trì thực sự nhận ra được ý nghĩa của hai chữ "nằm canh", cậu đã xách chăn đứng trước giường hắn rồi.
Hề Trì bất động, Giang Lê giơ tay nhận chăn, hắn không nhìn Hề Trì, chỉ là lúc tiện tay đặt chăn lên trên giường, hắn hỏi một câu rất tùy ý: "Dùng gối của tôi hay của cậu."
Hề Trì vô thức lướt mắt qua vị trí đầu giường một cái.
Giang Lê chỉ có một cái gối thôi.
Hề Trì: "."
"Để tôi đi lấy."
"Ừm."
Hề Trì xoay người chuyển cái ghế mang tới về cạnh bàn, lại cầm gối đầu đến đứng ở chỗ vừa nãy, nhưng cũng chỉ đứng như vậy, không tiến thêm một bước.
Trong phòng chỉ còn lại ánh sáng heo hắt từ đèn ngủ nho nhỏ, phạm vi "chiếu sáng" vô cùng hữu hạn, nhưng vẫn chiếu ra dáng vẻ hiện có của hai chiếc giường.
Chen chúc và quạnh quẽ.
Mãi đến giây phút giường mình hoàn toàn trống rỗng, Hề Trì mới tìm được một chút cảm giác chân thực trong đêm tối "nhiều sự cố" này, đồng thời bắt đầu tự hỏi một vấn đề: Đột nhiên biến thành muốn ngủ cùng nhau từ câu nào vậy?
Nhưng người trên giường hiển nhiên không cho cậu thời gian tự suy ngẫm.
Giang Lê vén chăn lên, ngồi xuống cuối giường, chừa ra thêm vị trí, mở miệng có chút mất tập trung: "Đứng phạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khac-biet-giong-loai-lam-sao-yeu-duong/3616325/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.