Núi sâu tĩnh lặng, một lần nữa không có lấy nửa tiếng người.
Gió núi lướt qua cỏ cây, thổi tới từ bốn phương tám hướng, phóng mắt nhìn lại ngoại trừ núi xanh cũng chỉ còn nước chảy.
Giang Lê không trả lời.
Giang Ngạn chuẩn bị lưỡi câu lần nữa, lấy từ bên người ra một cục cơm rượu vê chặt, ném vào trong nước.
"Tõm --"
Một tiếng trầm đục, mồi câu chậm rãi chìm xuống.
"Lần này dùng cơm rượu tự chế, cũng không biết hiệu quả ra sao", Giang Ngạn đặt cần câu ở bên cạnh, "Con cũng bỏ cần xuống đi, đừng cầm nữa, đợi vài phút, dụ cá."
Giang Ngạn quay đầu nhìn, Giang Lê vẫn dựa vào lưng ghế mây gấp như cũ, bộ dạng vẫn nhàn nhạt không tập trung như cũ, dường như cũng chẳng khác gì với dáng vẻ "câu được thì câu không câu được thì câu" mỗi lần tới câu cá trước đây.
Nhưng Giang Ngạn có thể cảm nhận được hôm nay không giống.
"Câu cá chính là câu nỗi lòng, tâm không tịnh sẽ không câu được cá", hai tay Giang Ngạn vừa khoanh lại, bên cạnh miếng cơm rượu bên dưới đã tụ tập hai ba con cá, Giang Ngạn không nóng không nội nói một câu "Quá bé, về gọi người lớn nhà mi tới đây", sau đó ung dung thong thả ngửa đầu ra sau, điềm tĩnh nhìn về phía con trai mở miệng, "Nói đi, hôm nay con tới làm gì."
Giang Lê cất di động đi, nâng mắt quét qua mặt hồ một cái: "Cá chạy mất rồi."
Giang Ngạn: "?"
Giang Ngạn vừa nằm xuống thì giật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khac-biet-giong-loai-lam-sao-yeu-duong/3561719/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.