Tuần này có thể so với địa ngục.
Mỗi lần trước kỳ nghỉ lễ thì nhiệm vụ học tập sẽ nặng hơn trước đấy không ít, về điểm này, đám học sinh ở trung học Sơn Hải đều hiểu rõ trong lòng, cũng đã chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.
Thế nhưng... mất nhân tính giống như tuần này, vẫn là lần đầu tiên.
Chẳng biết là sợ kỳ nghỉ sắp tới khiến đám học sinh sao nhãng, hay là cảm thấy đại hội thể thao vẫn còn tác dụng chậm, giáo viên các bộ môn cùng nhau phát huy sức lực, cứ như hết tuần này thì chẳng còn tuần sau nữa, muốn học một lần cho đủ vốn.
Cuối cùng cũng chịu đựng được đến một ngày trước nghỉ lễ, nhìn đề kiểm tra như những bông tuyết, các lớp chỉ thiếu chút nữa là chớt ngay tại chỗ.
Vương Địch ngồi yên vị trí, nhìn qua phía Chúc Dư phẩy tay: "Xin miễn nhé."
Chúc Dư: "... Cầm nhanh coi."
Vương Địch: "Không chịu bỏ phải không? Tui đã nói rồi dưa hái xanh không ngọt, tui không thích hành vi vượt quá giới hạn này của cậu, sao cậu còn cố nhét cho tui?"
"...... Mọe cậu xàm quần cái gì vậy, mau lấy bài của cậu rồi truyền ra sau!"
Vương Địch rơi lệ.
"Nghỉ có 5 ngày, nhiều bài như vậy sao tôi sống nổi đây?"
"Sướng rồi, bọn mình còn tận năm ngày, lớp 12 có 3 ngày thôi, bài tập chắc chắn cũng chẳng ít hơn bọn mình."
"Có ai coi qua đề chưa, tổng cộng bao nhiêu tờ á?" Có người trong lớp bắt đầu kêu rên.
Cán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khac-biet-giong-loai-lam-sao-yeu-duong/3558798/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.