Cuối cùng, mãi đến khi tất cả các hạng mục của đại hội thể thao kết thúc, bàn trọng tài dọn ghế, đài chủ tịch rất có cảm giác nghi thức mà vang lên hành khúc vận động viên một lần nữa ra hiệu cho các lớp tập hợp, đám nam sinh trên khán đài vẫn chưa thể hiểu vì sao liên từ giữa "đánh lộn" và "hôn nhau" lại là "sau đó".
"Sao còn ngồi cả đây thế này? Lát nữa sẽ tập hợp, các em dọn dẹp một chút trước, gom rác đựng vào trong túi, nước chưa uống hết cũng đừng cầm theo tay, đặt tại vị trí, đợi lát nữa sau khi nhận thưởng xong thì quay về lấy." Lão Phó chậm rì rì đi từ chỗ bàn trọng tài qua đây.
Hôm nay lão Phó mặc một chiếc áo khoác màu xanh lá huỳnh quang, cộng thêm một cái nón che nắng cùng màu, nguyên một cây gậy huỳnh quang di chuyển dưới sân thể dục, cách thật xa vẫn lóa cả mắt, có thể thấy được học sinh ở Trung học Sơn Hải rất muốn donate cho lão Vương xuất quỷ nhập thần mua luôn một bộ.
"Đợi lát nữa nhận thưởng xong thì quay lại khán đài thu dọn sạch sẽ đồ đạc chứ đừng đi vội, dọn rác xong thì thống nhất chuyển bàn ghế về lớp, giáo viên còn có mấy câu muốn dặn, nhớ kỹ chưa?"
Khán đài lúc này vẫn còn đắm chìm trong dư âm của "đăng ký" và "hôn nhau", vào tai trái ra tai phải, đồng lòng kéo dài giọng trả lời một câu không có linh hồn: "Nhớ -- rồi -- ạ."
Chẳng ai chú ý đến khóe miệng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khac-biet-giong-loai-lam-sao-yeu-duong/3553869/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.