Cổ tay Hề Trì cân xứng mảnh khảnh, Giang Lê nắm hết một cách dễ dàng.
Cho dù đầu ngón tay chụp hờ, chưa hoàn toàn dính sát vào, hắn cũng có thể cảm nhận được xúc cảm từ xương cổ tay hơi nhô ra trên cánh tay Hề Trì cạ vào lòng bàn tay.
Lồng ngực giống như vô cớ trúng một phát súng rỗng.
Hề Trì nhìn Giang Lê: "?"
Cậu không nghe rõ lời Giang Lê nói vừa nãy, đang định mở miệng, cách đó không xa đột nhiên truyền tới thanh âm quen thuộc.
"Tìm hai người bọn cậu nửa ngày trời, kết quả đang trốn ở đây thanh tịnh, cũng chẳng...... hai người, đang làm gì vậy??"
Hề Trì nghe tiếng thì quay đầu lại, Tang Du đang đứng ngược sáng ở chỗ tiếp nối giữa vạch ngăn cách và sân nhựa, bên cạnh còn có một Liêu Tranh cũng đang chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì.
Giang Lê chỉ đảo mắt qua đó một cái liền thu ánh mắt về, đồng thời ngón tay đang chụp lấy cổ tay Hề Trì cũng thả lỏng, chậm rãi thu tay về.
Tang Du nhìn thấy một chai nước trên bàn tay khác buông thõng bên người của Giang Lê.
Miệng chai đã mở, chưa đóng nắp.
Tầm mắt cậu ta bất chợt nghiêng về phía bên phải, chiếc nắp biến mất bấy giờ đang được bí thư trưởng của cậu ta cầm trong tay.
"Sao tớ cảm thấy chai nước trên tay Giang đại chủ tịch quen quen thế nào ấy nhỉ?" Tầm mắt Tang Du lại chuyển lên lần nữa, nhìn qua Hề Trì, "Y như cái chai có người cướp khỏi tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khac-biet-giong-loai-lam-sao-yeu-duong/3553868/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.