An Nhiên chậm rãi bước đi trong ánh sáng mờ ảo trên hành lang vắng lặng. Cũng không hiểu vì sao cô lại tới đây nữa. Đây không phải là tầng cao nhất của Thiên Uy, là hướng đi tới văn phòng tổng tài sao? Cô đến đây làm gì giữa đêm khuya thế này nhỉ?
Vừa muốn quay người bước đi thì tiếng động trong phòng tổng tài làm cô chú ý. Mà không phải tiếng động bình thường, là tiếng rên của ai đó. Giờ này còn ai ở phòng tổng tài chứ? Không lẽ là… Thiên Bảo?
An Nhiên nhanh chóng chạy tới đẩy mạnh cánh cửa. Trong phòng không bật đèn nên chỉ có ánh sáng yếu ớt từ hành lang rọi vào. Trên ghế tổng tài đúng là Thiên Bảo đang oằn mình giống như đang chịu đựng điều gì đó rất đau đớn. Sắc mặt anh trắng bệch không có chút sức sống.
-Anh… Anh bị làm sao vậy? Anh đau ở đâu sao?
Thiên Bảo ngước mắt nhìn cô, thoáng ngạc nhiên nhưng sau đó liền đổi thái độ, vẻ mặt tỏ ra rất khó chịu:
-Cô.. đến đây làm gì?
-Tôi….
-Mau đi ra.. đi khỏi đây ngay..
-Nhưng… Anh có vẻ không được khỏe. Tôi…
-Tôi không khỏe cũng không đến lượt cô lo. Tôi chỉ cần An Kỳ là được rồi. Cút… cút đi.
An Nhiên sửng người nhìn Thiên Bảo. Phải, trong lòng anh mãi mãi cũng chỉ có An Kỳ. Vậy thì cô lo lắng có ích gì chứ?
-Được, tôi sẽ rời đi. Anh bảo trọng.
Quay người, cô muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ này, nhưng cô vừa bước được hai bước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-thuc-bao-an-oan/2809106/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.