Vừa hỏi ra khỏi miệng Dung Sơ đã bắt đầu hối hận.
Hà Diệp nghe điện thoại xong thì chỉ nói với cậu một câu ‘tạm biệt’ rồi rời đi, ngay cả một câu ‘Lần sau có cơ hội thì gặp lại’ cũng chẳng để lại.
Có lẽ thật sự chỉ là muốn chúc cậu một câu ‘Tân hôn vui vẻ’ mà thôi.
Cả buổi chiều đầu óc Dung Sơ cũng trở nên rối bời, cậu nhớ tới những trận cãi vã của Dung Nguyên và Hà Diệp, nhớ việc bản thân mình đột nhiên không bao giờ còn có thể vui vẻ như bạn bè đồng trang lứa được nữa, ngược lại còn phải chăm sóc cho đứa em trai vẫn còn đang cuốn tã. Cậu cũng nghĩ tới chuyện Dung nguyên mắng cậu không được học nhạc, đập vỡ cây guitar mà cậu vất vả tiết kiệm mới mua được, còn có cả giọng điệu dịu dàng mà xa cách của Hà Diệp….
Chúng khiến cậu cả buổi chiều chẳng thể nghe giảng được một tiết nào cả.
Nhưng không hiểu sao tâm trạng ấy lại dịu đi rất nhiều sau khi cậu trở về nhà của Lục Kiệt.
Cho nên cậu bỗng nhiên rất muốn kể hết với anh.
Nhưng hành động này hình như thành ỷ lại quá mức vào Lục Kiệt.
Lục Kiệt không phải người nhà của cậu, cũng không phải bạn bè của cậu, mối quan hệ của họ chỉ là giả mà thôi.
Hít thật sâu một hơi để điều chỉnh lại cảm xúc của chính mình, Dung Sơ định giải thích là mình chỉ buột miệng thôi, nhưng Lục Kiệt lại đột nhiên hỏi: “Em có muốn uống một chút không?”
Trông có vẻ như anh chẳng định trả lời câu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-gia-bat-cat-khuong-dich-ban-tu/5300320/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.