“Bạch Ninh là ai?” Đầu Lục Kiệt khẽ di chuyển, hình như là đang điều chỉnh sang một tư thế thoải mái hơn.
Dung Sơ gửi tin nhắn đi, ngừng một lát, “Là chàng trai ban nãy có ăn cơm cùng thầy Lục đó ạ.”
Xem ra Lục Kiệt hình như không quen đối phương.
Nhưng nhỡ đâu lại tìm Lục Kiệt vì có việc hay hoặc chuyện gì khác.
Dung Sơ mím môi hỏi: “Thầy Lục, anh có muốn đọc không?”
“Không cần đọc đâu.” Lục Kiệt trả lời dứt khoát, “Tôi không quen cậu ta, em quen à?”
Cũng không hẳn là quen, đều là chuyện của quá khứ mà Dung Sơ không muốn nhắc lại nữa, cậu viện cớ qua loa: “Em từng thấy trên Weibo rồi ạ.”
Nhưng lúc nghe Lục Kiệt nói không quen biết cũng không cần đọc tin nhắn, trong lòng Dung Sơ lại cảm thấy có hơi hơi vui.
Nhận ra điều gì đó, Lục Kiệt khẽ hé mắt nhìn Dung Sơ một cái, rồi lại nhanh chóng nhắm lại.
Dung Sơ vẫn cứ nhìn về đằng trước nên không phát hiện ra, thấy Lục Kiệt không nghi ngờ gì, Dung Sơ khẽ thở phào. Cậu cầm điện thoại của Lục Kiệt, trong xe quá yên tĩnh nên cậu cũng hơi buồn ngủ.
Một phút trước khi về tới nhà thì Lục Kiệt tỉnh dậy, lúc xuống xe người anh khẽ chao đi, chắc là rượu đã bắt đầu ngấm, so với lúc Dung Sơ mới tới đón thì giờ anh đã say hơn, nên khi đi xuống thì tay anh tự giác khoác lên vai Dung Sơ.
Dung Sơ đỡ anh đi về phòng ngủ, so với Dung Sơ thì anh cao hơn, dáng người cũng vạm vỡ hơn cậu nhiều,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-gia-bat-cat-khuong-dich-ban-tu/5300319/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.