Vừa dứt lời, Lục Kiệt liền vỗ nhè nhẹ vào lưng Dung Sơ, giống như là đang dỗ dành cậu vậy.
Dung Sơ vô thức nắm lấy vạt áo anh, nếu như không có điểm tựa, rất khó để duy trì tư thế này.
Chẳng biết là Lục Kiệt có nhận ra hay không, người anh khẽ dịch về phía Dung Sơ, cứ vậy, đầu cậu tựa thẳng vào lồng ngực của Lục Kiệt, còn tay anh thì vẫn đặt trên lưng của đối phương.
Tư thế này, cứ như là Lục Kiệt đang ôm cậu vậy.
Mãi sau mới ý thức được điều này, đầu Dung Sơ khẽ động đậy.
Mới nãy là do cậu quá xúc động, nhất thời không kìm chế được nên mới tâm sự hết với Lục Kiệt.
Anh không có nghĩa vụ phải nghe lời cậu tâm sự, càng chẳng có nghĩa vụ phải an ủi cậu.
Là cậu đã vượt quá giới hạn mất rồi.
Dung Sơ hấp tấp mới lùi lại, nhưng chỉ vừa nhúc nhích, giọng của Lục Kiệt đang vang lên từ phía trên cậu: “Nếu em không ngại, có thể tâm sự hết với tôi.”
Tay của Lục Kiệt di chuyển dần từ lưng lên đến sau gáy cậu, khẽ ấn nhẹ một cái.
Dung Sơ lập tức quên cả phản ứng, tầm mắt cậu dừng lại trên hàng cúc áo sơ mi của Lục Kiệt. Trên người anh có hương nước hoa nhàn nhạt, là hương gỗ tùng mà cậu đã từng ngửi thấy trước đó. Không biết vì mùi hương ấy hay là vì một nguyên nhân gì khác, Dung Sơ bỗng cảm thấy thật an tâm.
Cậu đột nhiên chẳng muốn rời khỏi vòng tay này nữa.
Thấy Lục Kiệt không có ý định đẩy mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-gia-bat-cat-khuong-dich-ban-tu/5300318/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.