Hôm sau Dung Sơ tỉnh dậy thì đầu óc hoàn toàn trống rỗng, phải một lúc lâu sau, những hình ảnh của tối qua mới dần hiện lên rõ ràng hơn.
Dung Sơ: “…….”
Dung Sơ lập tức lại chui tọt vào trong chăn.
Cậu biết tửu lượng của mình kém, nhưng không ngờ nó lại kém tới mức này. Cậu cứ tưởng bia sữa chỉ là một loại đồ uống thông thường thôi chứ.
May mà không làm ra hành động gì quá trớn, chỉ là để cho Lục Kiệt phải trông mình ăn cơm, rồi lại trông mình đi về phòng ngủ thôi.
Lúc xuống nhà, Dung Sơ đã ló ra nhìn thử quanh chỗ cầu thang, kết quả vừa khéo chạm mắt ngay với Lục Kiệt đang dọn bữa sáng lên bàn.
Dung Sơ vội vàng đứng thẳng dậy giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Chẳng biết tại sao hôm nay Lục Kiệt lại dậy sớm tới vậy.
Hình như Lục Kiệt cũng không phát hiện ra dáng vẻ lén lút mới nãy của cậu, anh mỉm cười chào hỏi, “Chào buổi sáng, thầy Dung.”
Lưng Dung Sơ dán vào bức tường ở phía sau, giống hệt một học sinh tiểu học bị giáo viên chủ nhiệm dạy dỗ, ánh mắt đảo quanh: “Chào buổi sáng thầy Lục.”
Lục Kiệt ‘ừ’ một tiếng, “Lại đây ăn sáng đi.” Nói xong còn kéo ghế cho Dung Sơ, còn bản thân thì vòng sang ngồi bên kia.
Ý tứ rất rõ ràng, hoàn toàn không cho Dung Sơ cơ hội từ chối.
Nghe anh nói như thế, giờ Dung Sơ mới để ý ở trên bàn có hai phần ăn sáng giống hệt nhau.
Đều là cháo hạt kê nấu cùng trứng, chắc là Lục Kiệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-gia-bat-cat-khuong-dich-ban-tu/5300317/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.