Cuối cùng bài hát cũng chẳng thể hoàn thành, Dung Sơ cảm thấy bản thân mình không thể tĩnh tâm, cứ luôn đánh sai nốt, có lẽ là vì trước đó còn chưa luyện tập kĩ.
Trở về phòng sau khi ăn tối xong, Dung Sơ lấy bản nhạc cũ ra đọc đi đọc lại, bỗng cậu cảm thấy thật may mắn khi lúc đó bản nhạc này không thể bán được.
Vốn cậu còn đính mượn phòng học nhạc, giờ thì hoàn toàn không cần nữa.
Cậu đã có guitar mới rồi, cây đàn guitar thuộc về mình.
Chỉ là cậu vẫn chưa rõ phải sửa lại nó thế nào, chỉ có thể luyện tập dựa theo bản gốc thôi.
Nhưng không chuyện gì đã xảy ra hôm nay nữa, trong đầu cậu chỉ toàn là dáng vẻ Lục Kiệt ngồi ở ghế chăm chú nghiêm túc nhìn mình, ánh mắt đó… khiến Dung Sơ nhớ tới lúc ở phim trường, Lục Kiệt cũng đã dùng ánh mắt chuyên chú ấy nhìn cậu, trong đôi mắt như cất giấu một thứ cảm xúc gì đó.
Nhưng khi ấy là đang quay phim.
Có điều, dường như mỗi khi Lục Kiệt nghiêm túc với một điều gì đó thì đều mang dáng vẻ ấy.
Dung Sơ xoa xoa khuôn mặt đã hơi nóng lên của mình, cố không cho bản than mình nghĩ linh tinh nữa, nhưng giờ không thể nào tiếp tục luyện tập nữa được, hôm nay trong lòng không yên cũng không chuyên tâm luyện tập được. Dung Sơ ứng dụng phân phối phim để tìm bộ phim mà Lục Kiệt đã nói lúc nãy.
Tuyệt đối không phải vì cậu muốn xem Lục Kiệt bán n*d* đâu, cậu chỉ muốn nhân cơ hội để xem lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-gia-bat-cat-khuong-dich-ban-tu/5300321/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.