Lúc Lục Kiệt nói câu này thì anh cũng đang nhìn một cặp đôi mới đi vào ở phía trước, hai người bọn họ tay trong tay với dáng vẻ thân mật, vừa đi vừa cười nói.
Dung Sơ cũng nhìn thấy, cậu biết ý của Lục Kiệt, liền rụt lại ngón út, vành tai đỏ bừng, khẽ gật đầu, “Vâng ạ.”
Giọng nói nhỏ tí.
Vừa mới đáp lời, Lục Kiệt đã nắm lấy tay cậu.
Ngay lần đầu tiên họ bắt tay nhau thì Dung Sơ đã phát hiện ra bàn tay của Lục Kiệt rất lớn, gần như có thể bao trọn lấy tay mình.
Giờ thử lại lần nữa, quả đúng là vậy thật.
Chỉ còn lại đầu ngón tay là không bị lòng bàn tay ấm nóng ấy phủ lấy.
Một loại tâm lý ganh đua kì lạ lại dâng lên.
Rõ ràng là bản thân cậu cũng không phải là thấp, so với Lục Kiệt cũng chỉ kém nửa cái đầu. Trong tư liệu mà Hứa Xuyên đưa, chiều cao của Lục Kiệt là 1m88.
Vậy mà sao bàn tay lại to thế chứ.
Thủ tục nhận giấy chứng nhận kết hôn không rườm rà, rất nhanh đã tới lượt Dung Sơ và Lục Kiệt chụp ảnh.
Hai người họ nắm tay đi vào phòng, nhân viên ở đó ra hiệu cho Lục Kiệt bỏ mũ và khẩu trang ra, lúc này Lục Kiệt mới buông tay.
Mất đi hơi ấm trong tay, Dung Sơ theo phản xạ mà co các ngón tay lại, nghiêng đầu sang nhìn về phía Lục Kiệt.
Lục Kiệt để lộ ra gương mặt mình, nhân viên khi nãy còn đang mỉm cười giờ lại sững người mất mấy giây, rồi chỉ vào Lục Kiệt, “Anh, anh là…”
Lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-gia-bat-cat-khuong-dich-ban-tu/5300301/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.