Một tập phim hoạt hình kết thúc, TV chuyển sang phần quảng cáo, tâm trạng của Dung Sơ cũng khôi phục hoàn toàn. Cậu không biết Lục Kiệt còn muốn xem cái kênh thiếu nhi ngây ngô này nữa hay không, Dung Sơ vừa định tắt TV, đột nhiên tiếng bước chân vang lên từ phía sau.
Quay đầu nhìn lại, không biết Lục Kiệt đã đi vào phòng trong pha trà từ khi nào, lúc này còn cầm một cốc café bước tới chỗ cậu.
Dung Sơ theo phản xạ nhích mông sang một bên để nhường chỗ cho Lục Kiệt, có điều cậu đã ngồi đến sát mép sofa rồi, Lục Kiệt có ngồi xuống thì giữa hai người còn có thể nhét được thêm mấy Hứa Xuyên nữa.
Lục Kiệt nhướn mày, nhìn về phía TV.
Màn hình đột nhiên tối đen, phản chiếu gương mặt có hơi ngơ ngác của Dung Sơ.
Dung Sợ nhìn TV, rồi lại cúi đầu nhìn cái điều khiển trong tay mình, ngón tay vốn vẫn đang đặt trên nút tắt nguồn, kết quả khi Lục Kiệt vừa mới ngồi xuống, cậu đã vô tình ấn luôn vào nó
“Không xem nữa à?” Lục Kiệt hình như cũng chẳng để tâm, anh tùy ý dựa lưng vào ghế, nhấp một ngụm café lạnh.
Dung Sơ vội lắc đầu.
“Sao lại không xem nữa?” Lục Kiệt giống như chẳng có việc gì để làm, cứ hỏi thêm.
Rõ ràng anh là người bật TV lên trước mà.
Dung Sơ nhìn thẳng về phía trước, bàn tay vẫn cầm chặt lấy điều khiển, dáng ngồi thẳng tắp, giọng nói lại không mấy chắc chắn: “Trẻ con quá ạ.”
Làm giống như người mới nãy mặt mày nghiêm túc xem trọn vẹn một tập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-gia-bat-cat-khuong-dich-ban-tu/5300302/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.