Hôm sau Dung Sơ dậy từ rất sớm.
Cậu chuẩn bị sẽ đến thư viện trường vào buổi sáng để xem có tìm được những quyển sách mà Lục Kiệt đã gửi cho mình không.
Sau khi cúp điện thoại Lục Kiệt vẫn gửi cho cậu một danh sách dài các đầu sách.
Dung Sơ biết mấy lời của Lục Kiệt thì hơn phân nửa là lời khách sáo, chắc chắn không thể đến mức chỉ thẳng vào mặt rồi mắng cậu thật sự thể hiện quá kém.
Có điều tính tình của Lục Kiệt cũng không tệ như bên ngoài kia nói.
Thật khó mà tưởng tưởng được một người ngoài miệng toàn nói lời khen ngợi khách sao mà lại có thể ở trên phim trường ức h**p mấy diễn viên nhỏ, rồi ra vẻ ngôi sao được.
Không suy đoán vô cớ về người khác nữa, Dung Sơ thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra ngoài, chẳng biết Vương Hiển đã dậy từ lúc nào, thò đầu ra khỏi giường, “Cậu phải đi rồi à?”
“Tôi tới thư viện trước.” Thấy Trương Nhậm hình như vẫn chưa dậy, Dung Sơ hạ thấp giọng hỏi: “Có cần tôi mang đồ ăn sáng về cho cậu không?”
Vương Hiển vội vàng lắc đầu, vẻ mặt không nhịn được sự hóng hớt mà mở điện thoạt ra chỉ vào một bức ảnh: “Cậu xem đây có phải cậu không?”
Dung Sơ ngẩng đầu liếc qua một cái, chính là bức ảnh chụp bóng lưng của cậu và Lục Kiệt được người ta đăng lên Weibo.
Dung Sơ gật đầu.
“Là tôi.”
Vương Hiển kêu lên một tiếng: “Tối qua tôi đã định hỏi cậu rồi, kết quả lúc tôi về tới nơi thì cậu đã ngủ mất, cậu có biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-gia-bat-cat-khuong-dich-ban-tu/5300300/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.