Chuông báo thức ở điện thoại đổ chuông từ nhỏ đến to dần, đây là thiết kế độc đáo của điện thoại Sam¬sung, hi vọng người đang say ngủ có thể từ từ tỉnh dậy chứ không phải giật mình đột ngột choàng tỉnh. Nhưng cũng có lúc, chính bởi như vậy khiến cho người ta bị nhỡ việc. Lúc Hứa Trác Nghiên tỉnh lại, đã là hơn chín giờ sáng. Lúc ấy điện thoại đã đổ chuông, nhưng không phải tiếng chuông đồng hồ báo thức, mà là tiếng điện thoại. Là từ công ty gọi đến.
"Chị Nghiên!". Giọng Trần Hiểu Dĩnh có vẻ hốt hoảng: "Chị đang trên đường phải không? Lát nữa chị có đến công ty chứ?"
Hứa Trác Nghiên: "Chị đến ngay đây, chị hơi khó chịu nên đến muộn!"
"Chị Nghiên, cảnh sát đến đây, còn cả viện kiểm sát công thương nữa đấy, họ đang niêm phong hồ sơ và các khoản mục. Chị Hồ đang nói chuyện với họ, bảo em gọi điện cho chị, mọi người giờ đang nháo nhác hết cả lên...". Trần Hiểu Dĩnh còn chưa nói hết, Hứa Trác Nghiên đã hiểu ra mọi chuyện. Thật đáng ghét, đã bảo đến công ty sớm một chút rồi! Hứa Trác Nghiên lập tức nói: "Ok, em nói với mọi người, không có chuyện gì đâu, chị đến ngay đây!"
Cúp điện thoại Hứa Trác Nghiên lao vào nhà vệ sinh với tốc độ nhanh nhất có thể.
Rửa mặt xong, cô chẳng bôi cái gì lên mặt, cũng chẳng kịp chải đầu, chỉ thay chiếc váy công sở màu đen rồi xách túi lao xuống lầu.
Thật kì lạ, hôm nay Lâm Khởi Phàm cũng đi rất muộn, lúc Hứa Trác Nghiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-chop-nhoang/2253296/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.