Khi Hứa Trác Nghiên lại một lần nữa xuất hiện trước mặt Lý Thanh Hải, anh có hơi ngạc nhiên. Cô mặc chiếc áo sơ mi dài tay, kết hợp với chiếc váy ngắn ôm sát, mái tóc để xõa tự nhiên. Khuôn mặt xanh xao, không rõ là hốc hác hay thất thần, nhưng vẻ mặt ấy vẫn ánh lên sự trấn tĩnh và kiên cường, giống như một bông hoa nhỏ đung đưa trong gió, khiến cho người khác không thể kiềm chế được bản thân mình mà đem lòng xót thương.
Cô ngẩng đầu lên, mỉm cười với anh, cô đã không còn là một cô gái bé nhỏ, cô có thể đọc được nội dung trong ánh mắt mà một người đàn ông nhìn mình, ít nhất cô tin rằng, anh ta là vô hại với bản thân mình, ánh mắt ấy là một chút gì đó tò mò xen lẫn sự yêu mến, vì vậy cô mới hẹn anh ra ngoài.
"Anh Lý, xin thứ lỗi cho tôi, tôi không biết nên xưng hô với anh thế nào nữa!", cô cười vẻ ái ngại.
Lý Thanh Hải vô thức sờ tay vào túi áo tìm bao thuốc, nhưng cuối cùng lại thôi không lấy ra: "Cứ gọi tôi là Thanh Hải là được rồi!"
Hứa Trác Nghiên cười: "Anh muốn hút thì cứ hút!". Nói rồi cô đẩy cái gạt tàn về phía anh: "Trước đây tôi rất sợ hút thuốc, nhà tôi chẳng có ai hút thuốc cả, bố tôi ở nhà không bao giờ hút, thỉnh thoảng chay ra hành lang hút một điếu, nếu để mẹ tôi phát hiện, bà sẽ mắng bố tôi cả tuần. Sau khi đến Thâm Quyến, đi bàn chuyện với khách, tôi chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-chop-nhoang/2253299/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.