Ở văn phòng, sau khi Hứa Trác Nghiên nhận được điện thoại, đầu óc cô như trống rỗng, có thể nói cảm giác gần như nghẹt thở.
Cô móc điện thoại ra, đang định gọi nhưng lại dừng lại. Gọi cho ai đây? Chồng của cô? Cô nhanh chóng gạt đi cái suy nghĩ nông nỗi này. Thứ nhất, măc dù anh ta là chồng cô, nhưng cô không muốn cầu xin anh ta. Thứ hai, anh ta luôn có thành kiến sâu sắc với Liêu Vĩnh Hồng, mặc dù Hứa Trác Nghiên không biết cái thành kiến ấy xuất phát từ đâu, vì chuyện gì, nhưng cô dám khẳng định Lâm Khởi Phàm sẽ không ra mặt giúp đỡ Liêu Vĩnh Hông chuyện này, thậm chí còn tìm cách ngăn cản mình. Hứa Trác Nghiên liền dặn dò Đỗ Gi¬ang và Trần Hiểu Dĩnh vài câu qua mạng chat, sau đó vội vàng ra khỏi văn phòng, bắt một chiếc taxi đi thẳng đến sở cảnh sát.
Khi lần thứ hai ngồi vào phòng tiếp đón ở đây, lần thứ hai đối mặt với Lý Thanh Hải, cô cảm thấy hoang mang hơn lần đầu tiên, thậm chí còn bối rối không biết làm sao.
Lý Thanh Hải nhìn cô: chiếc váy màu cà phê kết hợp với áo sơ mi trắng, ánh mắt trong veo, khuôn mặt không trang điểm, đúng là hình ảnh một tri thức tháo vát và đơn thuần.
Anh hi vọng cô không khiến cho bản thân mình thất vọng, anh hi vọng cô không biết gì hết, nhưng lí trí mách bảo anh rằng, mọi chuỵên đều phải dựa trên chứng cứ thực tế. Thế nên anh gật đầu, ra ý bảo trợ lí Điền Điềm ngồi bên cạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-chop-nhoang/2253293/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.