Trên con đường đi ngang qua chân núi, có một quán bar tên là XX.
Mỗi thành phố đều có những quán rượu nổi tiếng, bởi vì trong thành phố này có đến hàng triệu thanh niên, cần phải giải tỏa những phiền não vì vấn đề miếng cơm manh áo, những đau khổ của chuyện yêu đương và thất tình, hoang mang trước tương lai mơ hồ, buồn phiền về quá khứ không như ý… Vì vậy những quán bar trong thành phố này luôn có giá trị tồn tại và những quán bar ấy ngày càng làm ăn phát đạt.
Quán rượu XX, nét độc đáo nhất của quán rượu này là nó được mở trong một hoa viên, có diện tích lên đến một trăm bảy mươi mét vuông, nóc quán cao và nhọn hoắt, được bao bọc bởi cửa kính, bên trong là sự phối hợp giữa những cây cột màu đen và màu trắng, trên các cây cột đều có treo các nhãn rượu.
Đêm đã khuya, nhưng tiếng nhạc mới vừa bắt đầu.
Trong một góc nhỏ, khuôn mặt của hai người phụ nữ thoắt ẩn thoắt hiện trong ánh đèn mờ.
Một ly cock¬tail vào bụng, cảm giác man mát nhưng vẫn không thể xoa dịu những nỗi đau trong tận đáy lòng.
"Chị Liêu, chị định sau này sống một mình sao? Không tìm người đàn ông khác à?". Hứa Trác Nghiên đã say rồi, nói chuyện rất thẳng thắn, không còn biết cân nhắc hay dè dặt như bình thường.
"Tìm đàn ông ư?". Liêu Vĩnh Hồng cười khẩy: "Có thằng đàn ông nào muốn sống với chị thật lòng chưa nói đến quá khứ rắc rối của chị, chỉ nói đến đứa con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-chop-nhoang/2253291/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.