Tại Đông Phương Hoa Viên, khu Hoa Kiều.
Hứa Trác Nghiên đang ở trong bếp, đeo một đôi găng tay cao su dài, rửa núi bát đũa bẩn. Cô rửa rất cẩn thận. Cô rất thích cái cảm giác xối nước vào những chiếc bát, đĩa dính đầy bọt, nhìn ngắm chúng sáng bóng lên dưới làn nước. Nhưng đột nhiên một giọng nói vang lên phía sau lưng cô: "Ôi trời ơi Tiểu Hứa, con rửa bát cái kiểu gì thế hả? Rửa như thế chỉ tốn nước thôi! Đúng là lãng phí quá mà!". Nói rồi, người đó liền xách một chậu nước đến bên cạnh cô, sau đó lấy thêm một cái chậu nữa: "Hứng một chậu nước là rửa sạch hết đống bát này rồi!"
Không cần ngoảnh đầu lại Hứa Trác Nghiên cũng biết đó là mẹ chồng.
Bà đã gần bảy mươi, đến từ một vùng quê, quê ở Phúc Kiến. Hứa Trác Nghiên sớm biết mẹ chồng rất khó chiều, mà mẹ chồng đến từ nông thôn lại càng khó chiều hơn.
Hai ngày trước cô vừa mới đọc tiểu thuyết "Con dâu Thượng Hải và mẹ chồng Đông Bắc" của Lục Lục ở trên mạng xong.
Hứa Trác Nghiên lúc ấy còn thầm nghĩ: "Nếu như mình có thể gặp được một người mẹ chồng như vậy, cũng coi như một chuyện may mắn, bởi vì bà ấy thật sự quá chăm chỉ, lại giỏi gi¬ang, làm con dâu chỉ cần dẻo miệng một chút, biết dỗ dành, nịnh nọt bà ấy là đỡ phải làm ối việc! Tốt biết bao!". Nhưng hiện giờ cô mới biết, đọc tiểu thuyết là một chuyện, tự mình đóng vai chính lại là một chuyện khác.
Hai hôm nay,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-chop-nhoang/2253287/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.