Ba ngày sau Hứa Trác Nghiên đi làm lại, mang theo cả một túi sô cô la to. Vừa vào đến cửa đã thấy một đám người nheo nheo mắt cười với mình, miệng luôn đòi ăn kẹo hỉ.
Hứa Trác Nghiên đặt bịch kẹo lên bàn nói: "Tự lấy mà ăn", rồi lại đi thẳng vào phòng làm việc của mình và đóng cửa lại.
Mọi người trong văn phòng đưa mắt nhìn nhau, Mễ Phi Phi nhìn theo cánh cửa đóng kín, thở dài: "Đây là cô dâu mới lạnh lùng nhất của thế kỷ đấy nhỉ!"
Còn Trần Hiểu Dĩnh có vẻ rất tâm lý, ôm bịch kẹo đi chia cho từng bàn, đi đến đâu cô cũng bị mọi người trêu chọc: "Hiểu Dĩnh, lúc trước cô luôn cùng đến cùng đi với người ta, như hình với bóng, giờ bị bỏ rơi rồi nhé, mau mau tìm lấy một người, để chúng tôi sớm được ăn kẹo mừng của cô đi!"
Trần Hiểu Dĩnh dường như đã quá quen với những lời này rồi, đôi khi quá nhiệt tình cũng không phải chuyện hay ho gì, thế nên cô dửng dưng đáp: "Ăn đi, chẳng lẽ chỗ sô cô la này không bịt được miệng của cô hả? Tốt nhất là bây giờ cô ăn nhiều một chút, đến lúc tôi cưới, rồi sẽ đến cửa hàng bán buôn, mua một lô kẹo cân toàn đường hoá học cho các cô ăn, đến lúc ấy chắc cô cũng chẳng buồn ăn nữa đâu!"
Trờ lại ghế ngồi, Trần Hiểu Dĩnh liền mở file ex¬cel ra, nhìn lướt qua, đột nhiên chẳng còn chút tâm trạng nào nữa. Cô đưa mắt nhìn ra chỗ của Đỗ Gi¬ang, chỉ thấy anh trầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-chop-nhoang/2253286/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.