Sau hôn lễ lãng mạn, tại căn nhà gỗ, Hứa Trác Nghiên cuối cùng cũng vứt bỏ những khúc mắc, chấp nhận Lâm Khởi Phàm như chấp nhận số mệnh.
Lúc Hứa Trác Nghiên từ trong phòng tắm đi ra, Lâm Khởi Phàm đang ngồi trên giường hút thuốc, chiếc áo sơ mi trên người anh phanh ra. Lúc này Hứa Trác Nghiên mới phát hiện trên ngực anh có mấy vết sẹo, dường như là bị bỏng, kích thước các vết sẹo khác nhau, nhưng cái nào cũng tròn tròn, đỏ sẫm và lồi ra.
Khi cô đang nhìn anh, anh cũng nhìn cô, qua lớp khói mờ. Lâm Khởi Phàm nhìn cô đủng đỉnh từ trong nhà tắm đi ra, mái tóc vẫn còn ướt, mùi hương sau khi tắm vẫn còn phảng phất trong không khí. Rõ ràng cô chẳng tâm lý chút nào, những cô gái khác lúc này thường quấn khăn tắm, để lộ bờ vai và chiếc cổ trắng ngần, thon nhỏ, bờ ngực trắng muốt tựa đóa phù dung. Nhưng cô lại mặc một chiếc áo choàng ngủ màu trắng, kín mít từ đầu đến chân.
Hứa Trác Nghiên rất ghét ánh mắt của anh, ánh mắt ấy khiến cô cảm thấy khó chịu, cứ như thể trước mặt anh cô đang khỏa thân, đang chẳng có mảnh vải nào che thân vậy.
Cô quay người, ngồi xuống ghế sô pha, lấy khăn bông lau tóc, miệng nói: "Tôi ghét ai ngồi hút thuốc trên giường!"
Không nhận được sự phản kích như tưởng tượng khiến cô hơi bất ngờ, ngoảnh đầu lại nhìn thấy Lâm Khởi Phàm đang đứng ở đằng sau mình, hơi cúi người xuống, bế bổng cô lên: "Ok, anh không hút!"
Nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-chop-nhoang/2253285/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.