Hứa Trác Nghiên thay đổi đối sách, chuyển từ âm thầm ứng phó thành né tránh đối đầu. Hết giờ làm, cô không về nhà ngay mà một mình đi ăn lẩu ở cửa hàng ăn ngay dưới văn phòng.
Cô thích ăn lẩu, bởi vì có cảm giác như mình vẫn đang ở Bắc Kinh chứ không phải Thâm Quyến xa lạ. Hôm qua cô gọi điện cho bố mẹ, nhưng vẫn chưa dám nói chuyện của mình với Lâm Khởi Phàm.
Mẹ hỏi có phải cô có bạn trai rồi hay không, bởi vì điện thoại toàn không mở, mấy lần gọi mà không gặp.
Đương nhiên cô nói là không có chuyện ấy. Cô không muốn nói chuyện này với gia đình, vụ kết hôn chớp nhoáng này đối với cô mà nói, nhân tố ngẫu nhiên quá lớn, tự nhiên cảm giác không ổn định, không biết chừng ly hôn trong nay mai. Vì vậy cô không nói. Điều quan trọng là, cô không biết chị họ và Phan Hạo Nho sau khi biết tin này sẽ phản ứng ra sao? Có thể anh sẽ thở phào như trút được gánh nặng? Hay là có một chút xíu nuối tiếc?
Cô vớt một con tôm ở trong nồi ra đĩa, định bóc vỏ nhưng tay vừa động vào đã bị bỏng giãy lên. Khoảnh khắc ấy khiến cô rơi vào hồi ức.
Đó là bữa liên hoan công ty, mọi người đi ăn hải sản ở Hậu Hải. Cô thích nhất là hải sản, nhưng chị họ ngồi bên cạnh chỉ ăn mỗi rau xanh, nhiều nhất là ăn vài con sò, còn tôm với cua thì hầu như không động đến. Hứa Trác Nghiên rất ngạc nhiên, liền hỏi: "Sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-chop-nhoang/2253288/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.