Về lại phòng mình, Hứa Trác Nghiên đi thẳng vào trong phòng tắm, xả nước lạnh từ trên đầu xuống, làn da lập tức nổi gai ốc, dường như có thể nhìn rõ từng cái lỗ chân lông trên da của mình. Đây là lần đâu tiên cô dùng nước lạnh để xối vào người, từ đầu đến chân chỉ hi vọng mình có thể trấn tĩnh lại, nhưng cái lạnh từ trong ra ngoài khiến cô rùng mình, không ngừng run lên cầm cập. Cô khóc, nước mắt hòa vào làn nước, khó mà phân biệt được. Nhưng nước mắt ấm nóng, chảy trên mặt nhỏ xuống ngực, chảy tí tách, mang theo cả hơi ấm của cô.
"Phan Hạo Nho!" Trong khoảnh khắc này, cô chỉ nhớ đến anh, cô gần như cảm thấy mình có lỗi với anh.
Cô từng nghĩ rằng, mình sẽ giữ gìn anh, cho dù anh có không cần, cho dù anh có không đếm xỉa gì đến cô, nhưng cô vẫn nguyên sẽ giữ gìn trái tim và thân thể trong trắng của mình vì anh. Tuy nhiên, tất cả đều dã kết thúc vào tối hôm qua, cô phát hiện ra mình thật sự rời xa anh rồi. Tiếng khóc thầm thì bật ra trong tiếng khóc đau đớn, cô cố nén nỗi đau trong tim, nỗi nhớ nhung sâu sắc và sự tự trách mình, biến chúng thành nước mắt. Cô không thể kiềm chế được nữa, cũng chẳng cần phải cố tỏ ra kiên cường nữa.
Điện thoại ở đầu giường cứ đổ chuông liên hồi, cô với tay lấy ống nghe, ấn vào phím tắt rồi ném cái ống nghe sang một bên. Đây là cuộc gọi từ đường dây trong khu nghỉ dưỡng. Hứa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-chop-nhoang/2253273/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.